Cả sáng hôm nay đi shopping, vớ được bao nhiêu đồ. Đến chiều chỉ kịp ăn 30 phút, online 1 lát, ngủ 1 tiếng, tắm 1 tiếng, lại bị bố mẹ lôi đi ăn tiếp. Lết được xác về đến nhà thì cũng hết hơi. Mệt quá trời đất.
Tối nay, đang ngồi trong xe thì cậu gọi về cho mẹ. Mình tự dưng nghĩ đối với người Việt Nam, đang sống, đang làm việc trong nước, thấy cái ngày Quốc Khánh sao bình thường thế. Chỉ là treo 1 lá cờ lên nóc nhà, được nghỉ ba hôm để ăn chơi xả láng. Hết. Còn những con người đang phải xa nhà, đang nhớ quê hương, thì lại thấy con số 2 và 9 thiêng liêng và xốn xang đến kì lạ. Cảm giác khác biệt mà có lẽ chưa một lần đi xa khỏi tổ quốc, con người ta sẽ không thể có. Chưa một lần sống xa quê hương, xa gia đình, xa đất nước, con người ta sẽ không thể thấu hiểu hết giá trị của một ngày mang giá trị truyền thống và đầy tính tự hào dân tộc thế này. Mình ghét những con người là người Việt Nam, mà sang nước ngoài lại cố tình nói “tôi – người Trung Quốc ( hoặc Singapore, hoặc Hàn Quốc hoặc bất kì nước Châu Á phát triển nào )” , chỉ để những con người thuộc đất nước xa lạ kia sẽ coi trọng mình. Hơ hơ ! Coi trọng sao nổi những kẻ ưa cái danh hão, những kẻ ko có tự ái dân tộc ! Nghĩ lại nực cười hơn nữa. Thu Phương và Bằng Kiều – 2 con người được khắp Việt Nam biết đến, trân trọng như 2 giọng ca vàng – lại dẫm lên lá cờ đỏ sao vàng để mà hát. Liệu có cái trại thương điên nào bên Mỹ nhận 2 kẻ điên trên kia chưa nhỉ ? Hay hết thuốc chữa đến mức phải trả về rồi
?
Đọc 2! có nói đến định hướng nghề nghiệp. Chính xác thì title bài báo là “NHỮNG VẬN ĐỘNG VIÊN LOAY HOAY TÌM ĐÍCH”. Phải rồi ! Công thức chung của những con người trẻ bây giờ chỉ là những chuỗi học thêm nối dài, rồi học đại học , nhưng có khi học đại học nào, ngành nào thì cũng chịu, từ từ rồi tính. “Bi kịch nhất là ngay cả bản thân cũng không biết mình muốn gì” – vị tư vấn viên trong trung tâm hướng nghiệp đã nói vậy. Đúng là bi kịch thật. 12 năm, cắp sách tới trường, “mật độ học trên lớp + học thêm + hoàn thành nốt bài về nhà trong phần còn lại của buổi tối, 8X và 9X còn đâu thời gian để nhìn ngó xung quanh? Khả năng vào đại học sẽ cao hơn nhưng những 8X này lại trở thành những chú ếch mở mắt ra chỉ thấy trường, trường học thêm, nhà và bài học… Nghịch lý là khi vào đến đại học thì lịch học lại tương đối dễ thở hơn, và lúc này nhiều 8X bắt đầu làm thêm, bắt đầu bước ra cuộc sống… và hối hận về lựa chọn trường của mình”.
Giật mình. Hình như mình cũng thế.
Tuy mới bắt đầu năm thứ 11 trong cuộc chiến tối mặt kéo dài 12 năm, mình vẫn chưa định hình rõ mình sẽ làm gì tiếp sau này. Nào là thi Ngoại Thương, thi Học viện Quan hệ quốc tế,… toàn những trường nghe oai lắm, nhưng thật ra thi rồi sau này ra làm cái gì, ngay cả mình cũng chả biết. Không có vốn sống, mình không thể chọn nổi con đường cho mình. Cái duy nhất của cuộc sống đến bây giờ mình được biết là tiền. Tiền ăn sáng, tiền xem phim, tiền đi chơi linh tinh, tiền ăn vặt, tiền mua quà sinh nhật,… Thế nên chỉ biết là mình sau này sẽ làm một ai đó, một công việc hợp pháp , một chức vụ nào đó làm ra thật nhiều tiền. Mục đích đó ư ?
Thật ra mình biết chứ. Mình thích nghề PR và mình thích là một nữ doanh nhân giao dịch nhiều với nước ngoài ( = giám đốc đó nha) thành công. Dự định sau này nghề tay trái còn là thiết kế một quán cafe với không gian tuyệt hảo, và độc đáo – để thỏa mãn cái sở thích vẽ nhà + ngồi nhâm nhi cafe ngoài quán của mình. Nhưng mình vẫn chưa biết phải làm gì để vươn tới mục đích. Giống như trong sương mù con đường bị che khuất hết , chỉ còn thấy cái đích hiện lên lờ mờ ở nơi xa lắm. Ở VN không có môi trường đào tạo PR chuyên nghiệp, chỉ còn có thể du học mà thôi .
Mình biết. Mình không thích đi Đức. Hoàn toàn không. Đức chỉ là lựa chọn cuối cùng. Mình muốn một cái scholarship ở Mỹ, hay Anh, nơi mà PR là ngành học phát triển lớn mạnh và cơ hội giao lưu rộng mở. Không sớm thì muộn mình cũng sẽ du học, mình biết thế.
Mình đã nói với mẹ về dự định PR của mình. Mẹ hỏi : “con làm ngành đấy sau này giả sử như có về thì cơ hội việc làm thế nào?”. Mình đã nói mẹ khỏi lo, vì ngành PR ở VN đã bắt đầu bước những bước chắc chắn đầu tiên rồi. Thật ra đã có những công ty PR chuyên nghiệp ở VN, các công ty cũng đã có ban PR. PR đang khẳng định vai trò ngày một quan trọng của mình. Mẹ nói từ giờ đến sau này, mình sẽ còn nhiều thay đổi, và cứ suy nghĩ lựa chọn những gì mình thích. Mình biết, con đường mình chọn đi, bố mẹ sẽ ko phản đối, hay chí ít là ko phản ứng gay gắt. Dũng cảm lên nào, đi thôi nào, Nguyễn Thanh Loan ! Chắc chắn, mình vẫn cứ phải đỗ đại học ở VN. Đó là điều cần thiết, và là điều mình muốn, chứ không phải do áp lực của xã hội, hay gia đình.
Thức tỉnh rồi.

Phác hoạ nghề PR
- Họ năng động với lịch làm việc dày đặc. Họ gặp gỡ và tiếp xúc với rất nhiều người thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau. Hầu hết các cuộc gặp bắt đầu bằng những cái bắt tay thân thiện và kết thúc trong sự hiểu biết. Họ là nhân viên quan hệ công chúng (Public Relation – PR).
Ngày nay, vị trí của bộ phận PR đang ngày càng được chú ý nhiều hơn và nó cũng chiếm một vai trò quan trọng hơn trong các công ty. Quan hệ công chúng được định nghĩa là các phương pháp và hoạt động giao tiếp do một cá nhân, tổ chức hoặc chính phủ sử dụng để nâng cao sự hiểu biết và xây dựng mối quan hệ tích cực với các đối tượng bên ngoài. Nghề PR xuất hiện muộn và còn khá mới mẻ bởi tính đặc thù của nó. Một chuyên gia PR giỏi và “biết việc” sẽ đem lại rất nhiều lợi ích cho công ty.
Các nhân viên PR thường xuyên bận rộn với đủ thứ công việc: lập kế hoạch khuếch trương hình ảnh công ty, triển khai hành động, xem xét các nguy cơ có thể xảy ra từ một hoạt động nào đó, tìm cách giải quyết những rắc rối liên quan tới hình ảnh công ty… Trong quá trình làm việc, các nhân viên PR luôn nhận thức rõ rằng “Xây dựng và cải thiện các mối quan hệ là một phần quan trọng trong công việc của mình”.
Với nhiều người, con đường dẫn đến nghề PR bắt đầu từ các điểm… bán hàng. Họ đã từng bán đồ chơi, rượu mạnh, đồ nội thất,… Việc liên tục giao dịch với nhiều khách hàng dạy cho họ đôi điều căn bản về giao tiếp.
Lại có nhiều người đến với lĩnh vực này vì cảm thấy nó quá thú vị. “Quan hệ công chúng là một nghề thú vị, đó là cách thức tuyệt vời để học hỏi văn hoá của đất nước nơi bạn đang công tác”.
Không có loại bằng cấp đặc biệt nào có thể giúp bạn làm ngay được các công việc về PR. Một nhân viên PR có tiềm năng phải có kỹ năng viết và giao tiếp tốt. Họ còn phải biết quan hệ ngoại giao và “cảm thấy thoải mái trong các tình huống không thoải mái”.
Một vài kinh nghiệm về tiếp thị cũng rất quan trọng. Một nhân viên PR cho biết: “Tìm ra những cơ hội trong những vị trí khác nhau là điều cần thiết. Hãy học kinh nghiệm tiếp thị từ công việc của bạn, cho dù bạn đang ở trong một cửa hàng tranh nghệ thuật hay là một người phục vụ quán ăn”. Còn các chuyên gia PR thì khuyên những sinh viên muốn bước chân vào lĩnh vực này là nên bắt đầu thiết lập quan hệ ngay từ thời gian còn đi học.
Một nhân viên lý tưởng trong ngành PR phải có tính sáng tạo cao và có nhiều sáng kiến. Họ còn phải có khả năng giao tiếp với một khách hàng và bán bất kỳ thứ gì, bất kỳ ý tưởng, hình ảnh hay kế hoạch nào. Ngoài ra, họ còn phải có khả năng làm việc như một thành viên trong một nhóm.
Vị trí công việc khởi đầu trong ngành PR thường là làm cán bộ khách hàng tập sự. Những công việc này yêu cầu bạn viết các thông cáo báo chí, chuẩn bị các bài thuyết trình, nghiên cứu, tư vấn và làm việc với khách hàng. Công việc tiếp theo là làm cán bộ khách hàng chính thức. Lúc này, bạn sẽ có thêm trách nhiệm về một dự án hoặc khách hàng cụ thể.
- Trở thành chiếc cầu nối với thế giới bên ngoài
Tuỳ theo chức năng và phạm vi hoạt động ở mỗi công ty, các nhân viên PR còn được gọi là CORA (Corporate and Regulatory Affairs – Công việc đoàn thể và điều tiết) hay là EA (External Affairs – Công việc đối ngoại). Trong hầu hết các sự kiện có tính chất quan trọng nổi bật tại công ty, người ta đều thấy sự tham gia của các nhân viên PR. “Họ có thể chỉ như một thành viên trong dàn, nhạc nhưng cũng có thể là nhạc trưởng. Dù ở vị trí nào thì hoạt động của họ cũng có một vai trò đặc biệt – Đó là tạo ra cho công ty một hình ảnh lành mạnh với những cam kết làm ăn lâu dài” – Howard Deam, giáo sư môn PR tại đại học Boston – Mỹ, cho biết.
Trong các doanh nghiệp hiện nay, phạm vi hoạt động của nhân viên PR rất rộng, nhưng đa phần tập trung ở các mảng: tổ chức các sự kiện đặc biệt, khắc phục những bất ổn, quan hệ với giới truyền thông, với các cơ quan hữu trách… Bên cạnh đó, PR còn làm các công việc như trích lục thông tin, tài trợ, từ thiện, đối nội…
Bằng việc tổ chức các sự kiện đặc biệt như họp báo, giới thiệu sản phẩm mới, hội nghị khách hàng, các cuộc thi…, nhân viên PR sẽ thu hút được sự quan tâm của những người có liên quan và báo giới. Công ty nhờ vậy có thể được nhanh chóng quảng bá tới công chúng.
Bên cạnh đó, sự tích cực quan hệ với báo giới và cơ quan chính quyền của nhân viên PR sẽ giúp công ty kịp thời ngăn ngừa hoặc giải quyết các rắc rối hoặc khủng hoảng tiềm ẩn có thể xảy ra. Ví dụ, một bức thư khiếu nại về chất lượng hay một bài báo thiếu thiện chí về một sản phẩm nào đó có thể sẽ không xuất hiện trên mặt báo, nếu nhân viên PR của công ty biết sớm thông tin này và tiến hành đàm phán với các bên có liên quan. Khi làm nhiệm vụ trích lục thông tin, nhân viên PR sẽ theo dõi báo chí thường xuyên và kịp thời phản ánh những thông tin bất lợi để công ty có những quyết sách hợp lý.
Trong một cuộc điều tra mới đây, hơn 70% giám đốc tiếp thị và giám đốc thương hiệu ở Mỹ và châu Âu tin rằng, hoạt động PR giữ vai trò rất quan trọng trong việc xây dựng và quảng bá thương hiệu.
Vai trò chính của nhân viên PR trong hoạt động xúc tiến thương mại là giúp công ty truyền tải các thông điệp đến khách hàng và những nhóm công chúng quan trọng của họ. Khi truyền đi các thông điệp này, các nhân viên PR giúp sản phẩm dễ đi vào nhận thức của khách hàng hơn.
Thời gian gần đây, mặc dù đa số các công ty đều thành lập một bộ phận riêng để phụ trách hoạt động PR, nhưng do tính phức tạp và chuyên nghiệp của công việc nên không ít công ty vẫn cần dịch vụ hỗ trợ của các công ty PR bên ngoài. Các công ty chuyên về PR này luôn được đông đảo khách hàng tìm đến.
Về phía các nhân viên PR, mảnh đất tiến thân đang ngày càng trở nên màu mỡ. “Tương lai của ngành này chỉ có một con đường, và đó là con đường đi lên” – Howard Deam nhận định.